Lời sự Sống

Tình yêu là điều thực sự quan trọng (PDF) PDF



Tình yêu là điều thực sự quan trọng



Trong hơn 35 năm theo đạo Cơ Đốc, tôi đã trải qua nhiều giai đoạn và gặp gỡ nhiều nhóm người khác nhau. Từ Chính Thống Giáo đến Ngũ Tuần Giáo, tôi có thể nói rằng tôi đã chứng kiến hầu hết mọi thứ. Điều tôi quan sát được một cách rõ ràng là rất hiếm khi ai đó công khai thừa nhận rằng họ chỉ nắm giữ một phần sự thật và người khác có thể nắm giữ phần còn lại. Luôn luôn có cảm giác rằng CHÚNG TA sở hữu TOÀN BỘ sự thật, còn người khác chỉ có một phần và chỉ đến mức độ phù hợp với chúng ta! Tôi cũng đã chứng kiến sự ám ảnh với các vấn đề thần học, đến mức nhiều nhóm trở nên đối đầu với các nhóm Kitô hữu khác về những vấn đề này. Nhưng thật sự, anh chị em thân mến, sau tất cả những năm tháng này, tôi có thể nói với các bạn rằng những điều đó không quan trọng lắm và có thể không quan trọng chút nào, so với điều thực sự quan trọng. Và điều thực sự quan trọng là yêu thương nhau. Ý nghĩa của việc có tất cả sự đúng đắn về thần học nhưng không có tình yêu là gì? Việc "tin" vào Chúa nhưng từ chối yêu thương anh em mình có ý nghĩa gì? Như James đã nói:

James 2:19
"Ngươi tin rằng chỉ có một Đức Chúa Trời mà thôi, ngươi tin phải; ma quỷ cũng tin như vậy và run sợ."

Bạn có tin vào Chúa không? Quỷ dữ cũng tin vào Chúa! Điều đó không phải là điều làm nên sự khác biệt! Điều tôi đã nhận ra làm nên sự khác biệt chính là TÌNH YÊU. Yêu thương lẫn nhau là trái tim của Kitô giáo, bản chất và bản sắc của nó. Nếu loại bỏ tình yêu, tất cả những gì còn lại chỉ là một tôn giáo khác. Vâng, trong tôn giáo đó bạn tin vào Chúa và Đức Giêsu, nhưng nếu chỉ có vậy, chúng ta không khác gì quỷ dữ. Chúng cũng tin!

Như sứ đồ Gioan đã nói với chúng ta:

1 Gioan 3:14
"Chúng ta biết rằng mình đã vượt khỏi sự chết qua sự sống, vì chúng ta yêu anh em mình. Còn ai chẳng yêu thì ở trong sự chết."

Làm sao tôi biết rằng mình đã vượt qua sự chết để đến sự sống? Chỉ vì tôi đã xưng nhận, ở đâu đó, vào một thời điểm nào đó, Chúa Giê-su là Chúa của mình? Hay vì tôi đi nhà thờ mỗi Chủ nhật? Hay vì tôi tuân giữ tất cả các ngày chay mà giáo phái của tôi quy định? Hay vì tôi nói tiếng lạ? Không, không phải những điều đó. “Chúng ta biết rằng mình đã vượt khỏi sự chết qua sự sống, vì chúng ta yêu anh em mình. ” Sứ đồ Giăng đã nói với chúng ta. Tình yêu dành cho anh em là thử thách thực sự! Không có gì khác! Và Giăng tiếp tục:

1 Giăng 3:15-18
"Ai ghét anh em mình, là kẻ giết người; anh em biết rằng chẳng một kẻ nào giết người có sự sống đời đời ở trong mình. Bởi đó chúng ta nhận biết lòng yêu thương, ấy là Chúa đã vì chúng ta bỏ sự sống; chúng ta cũng nên bỏ sự sống vì anh em mình vậy. Nếu ai có của cải đời này, thấy anh em mình đang cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được! Hỡi các con cái bé mọn, chớ yêu mến bằng lời nói và lưỡi, nhưng bằng việc làm và lẽ thật." Tình yêu là điều quan trọng! Vì vậy, chúng ta không nên tranh cãi về các vấn đề thần học hay các vấn đề khác. Điều chúng ta nên cố gắng là yêu thương. Vì dù tôi có đúng về quan điểm thần học của mình nhưng nếu tôi không yêu thương, thì tôi chẳng là gì cả.

Hãy xem đoạn 1 Cô-rinh-tô 13, một đoạn mà chắc chắn các bạn đã biết, nói gì. Hãy xem từng câu một và suy ngẫm ý nghĩa của nó:

1 Cô-rinh-tô 13:1
"Dầu tôi nói được các thứ tiếng loài người và thiên sứ, nếu không có tình yêu thương, thì tôi chỉ như đồng kêu lên hay là chập chỏa vang tiếng."

Một số giáo phái không tin vào việc nói bằng các thứ tiếng khác. Một số khác thì tin. Họ tranh cãi với nhau, đưa ra vô số lập luận ủng hộ và phản đối. Hãy giả sử rằng tôi đã tìm ra sự thật và hãy giả sử rằng tôi nói bằng các thứ tiếng của loài người và thiên sứ. Hãy giả sử, để rõ ràng hơn, rằng tôi nói tiếng Trung Quốc dù chưa bao giờ học tiếng Trung. Nếu tôi không có tình yêu, thì sao? Tôi chẳng là gì cả! Zero! Đối với Chúa, tôi như một mảnh kim loại phát ra tiếng ồn khó chịu. Dù tôi thực hiện một phép lạ, nói bằng một ngôn ngữ mà tôi chưa bao giờ học, tôi vẫn là một con số không! Bây giờ hãy xem xét theo hướng ngược lại: bất kỳ ai có một chút tình yêu thương cũng TỐT HƠN tôi, người đã thực hiện phép lạ như vậy. Đứa trẻ nhỏ, người đã chia sẻ bữa trưa của mình với một đứa trẻ khác không có bữa trưa, còn tốt hơn tôi!! Bây giờ bạn có hiểu ý tôi là điều quan trọng duy nhất là yêu thương nhau, và đó là tình yêu thương mà chúng ta nên cố gắng vượt trội bằng mọi cách có thể không? Hãy chuyển sang câu 2:

1 Cô-rinh-tô 13:2
"Dầu tôi được ơn nói tiên tri, cùng biết đủ các sự mầu nhiệm, và mọi sự hay biết; dầu tôi có cả đức tin đến nỗi dời núi được, nhưng không có tình yêu thương, thì tôi chẳng ra gì."

Hãy cùng nhau phân tích từng từ trong câu này, anh chị em. Hãy giả sử tôi đang thực hiện những phép lạ. Tôi có đức tin đến mức có thể nói với núi và nó sẽ di chuyển!! Hơn nữa, tôi là một nhà tiên tri, biết mọi sự mầu nhiệm và mọi sự hiểu biết. Tôi có thể nói cho bạn biết quá khứ và tương lai của bạn, tất cả đều được Chúa bày tỏ! Tuy nhiên, nếu tôi không có tình yêu, tôi chẳng là gì cả! Một con số không lớn! Tôi là người thấp nhất trong Nước Trời. Tôi là một trong những người sẽ đến sau chứ không phải trước! Một người phụ nữ có lòng thương xót đối với người hàng xóm già yếu của mình và nấu một bữa ăn cho ông ấy, thì tốt hơn tôi, người tiên tri, người làm phép lạ, người di chuyển núi non! Cô ấy sẽ là người đầu tiên trong Nước Trời, mà tôi thậm chí còn không vào được! Không vào được sao? Đúng vậy, vì chỉ có đức tin được sống bằng tình yêu mới cứu rỗi, chứ không phải đức tin thuần túy trí tuệ, mà ngay cả ma quỷ cũng có! Nhưng bạn có thể nói: “Thôi nào; đừng phóng đại. Bất cứ ai làm những phép lạ như vậy chắc chắn sẽ vào Nước Trời!”. Thật vậy sao? Hãy để Chúa trả lời điều này:

Ma-thi-ơ 7:21-23
"Không phải ai nói với ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhơn danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhơn danh Chúa mà trừ quỉ sao? và lại nhơn danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, ta sẽ phán rõ ràng cùng họ rằng: Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta!"

Phép lạ, tiên tri, nói tiếng lạ v.v. không phải là dấu hiệu cho thấy chúng ta đã từ cõi chết sang cõi sống. Dấu hiệu là làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, và nền tảng của ý muốn đó là yêu thương nhau. Như Chúa đã nói:

Ma-thi-ơ 22:35-40
"Có một thầy dạy luật trong bọn họ hỏi câu nầy để thử Ngài: Thưa thầy, trong luật pháp, điều răn nào là lớn hơn hết? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhất và lớn hơn hết. Còn điều răn thứ hai đây, cũng như vậy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình. Hết thảy luật pháp và lời tiên tri đều bởi hai điều răn đó mà ra."

Như Phao-lô đã nói trong thư gửi cho người Ga-la-ti:

Ga-la-ti 5:13-14
"Hỡi anh em, anh em đã được gọi đến sự tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm đầy tớ lẫn nhau. Vì cả luật pháp chỉ tóm lại trong một lời nầy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình."

Tình yêu đối với Đức Chúa Trời và đối với đồng loại mới là điều thực sự quan trọng. Nếu chúng ta loại bỏ điều này, chúng ta sẽ không còn gì cả! Nhưng hãy tiếp tục, trong câu tiếp theo của 1 Cô-rinh-tô 13:

1 Cô-rinh-tô 13:3
"Dù tôi phân phát gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, lại bỏ thân mình để chịu đốt, song không có tình yêu thương, thì điều đó chẳng ích chi cho tôi."

Rõ ràng điều được đề cập ở đây là những hành động được thực hiện mà không có tình yêu và lòng thương xót. Bây giờ bạn có thể nói: "Làm sao tôi có thể phân phát mọi thứ cho người nghèo hoặc hiến thân mình để bị thiêu đốt mà không có tình yêu?" Thật ra, điều đó có thể xảy ra. Ví dụ, nếu tôi hiến dâng thân thể mình để bị thiêu đốt, biết rằng mình sẽ được tuyên bố là “thánh” và được tôn vinh qua các thế hệ sau? Hoặc nếu tôi phân phát tài sản của mình cho người nghèo, biết rằng họ sẽ lan truyền tin tốt lành về hành động của tôi và tôi sẽ được mọi người tôn vinh? Hay biết rằng nếu tên tôi được khắc trên đá, để các thế hệ sau nhìn thấy và tôn vinh ký ức của tôi cùng những việc làm tốt đẹp của tôi? Hoặc nếu tôi chỉ làm điều đó để đánh dấu vào danh sách hoặc nghĩ rằng tôi đang mua sự ân sủng của Chúa? Hãy thêm vào đây bất kỳ điều gì khác mà chúng ta có thể coi là vĩ đại: việc ăn chay của chúng ta, việc dâng lễ vật của chúng ta, việc học thuộc lòng Kinh Thánh của chúng ta hoặc tôi không biết còn gì nữa. Không điều nào trong số này sẽ giúp tôi, nếu động lực không phải là tình yêu! Động lực duy nhất đằng sau mọi việc tôi làm phải là tình yêu. Nếu tôi không được thúc đẩy bởi tình yêu và chỉ có tình yêu, thì những gì tôi làm không có giá trị. Hãy nhớ rằng ngay cả những người Pharisêu cũng dâng lễ vật và thực tế họ dâng lễ vật của mọi thứ! Nhưng họ không có tình yêu! Việc dâng lễ vật không có tác dụng đối với họ, vì tình yêu vắng mặt. Và khi tình yêu vắng mặt, dù tôi có phép lạ, đức tin, sự dâng hiến và những hành động anh hùng, thì cũng chẳng là gì!

Và đây là tình yêu thương:

1 Cô-rinh-tô 13:4-13
"Tình yêu thương hay nhịn nhục; tình yêu thương hay nhơn từ; tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật. Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. Tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ. Các lời tiên tri sẽ hết, sự ban cho nói tiếng lạ sẽ thôi, sự thông biết hầu bị bỏ. Vì chưng chúng ta hiểu biết chưa trọn vẹn, nói tiên tri cũng chưa trọn vẹn; song lúc sự trọn lành đã đến, thì sự chưa được trọn lành sẽ bị bỏ. Khi tôi còn trẻ, tôi nói như con trẻ, tư tưởng như con trẻ, suy xét như con trẻ; khi tôi đã thành nhơn bèn bỏ những điều thuộc về con trẻ. Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương, cách mập mờ: đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy hai mặt đối nhau; ngày nay tôi biết chưa hết: đến bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy. Vì vậy, bây giờ còn có ba điều này: đức tin, sự trông cậy, tình yêu thương; nhưng điều trọng hơn trong ba điều đó là tình yêu thương."

Thưa anh chị em thân mến, điều quan trọng nhất là TÌNH YÊU. Không có tình yêu thì không có Kitô giáo. Chúng ta đã từ cõi chết sang cõi sống, như lời Thánh Gioan Tông Đồ, nếu chúng ta có tình yêu, dù chúng ta có thể sai lầm về mặt thần học trong nhiều điều. Nhưng nếu chúng ta không có tình yêu, chúng ta vẫn ở trong sự chết, dù về mặt thần học chúng ta có tài giỏi và mọi điều đều đúng. Dù tôi có đúng về mặt giáo lý, dù tôi có tiên tri và làm phép lạ, dù tôi có hiến dâng thân thể mình để bị thiêu đốt, nếu tôi không có tình yêu, tôi chỉ là con số không tròn trĩnh. Hãy để sự thật này thấm sâu vào lòng, hãy gác lại những tranh luận thần học và hãy nỗ lực để vượt trội trong điều thực sự quan trọng: TÌNH YÊU.